[Review] Món quà của sự không hoàn hảo | Waterlemon
 
https://waterlemon.xyz/wp-content/uploads/2016/08/Imperfection-marilyn-monroe-960x600_c.jpg

[Review sách] Món quà của sự không hoàn hảo


Nếu bạn tìm kiếm một cuốn sách vừa khiến bạn cảm vừa thấy xấu hổ, vừa được cảm thông, vừa thấy nhói lòng, được giác ngộ… và hơn hết là cảm giác “đó chính xác là tôi” thì chính là cuốn sách này đây.

Và tôi cũng chắc chắn rằng nếu chỉ nhìn bìa thì 100% là bạn sẽ không bao giờ có ý định mua nó! Em nó trông như thế này đây:

Món quà của sự không hoàn hảo

Nguồn: Tiki

Tác giả: Brene Brown

NXB: Phụ Nữ (2014)

Thể loại: Kỹ năng sống (tạm cho là vậy)

Đánh giá chung: 4.5/5

  • Chất lượng dịch: 4.5/5. Giọng dịch khá mượt. Có điều vì bản thân đề tài đã khá phức tạp và nhiều từ khó truyền tải hết ý nghĩa được bằng tiếng Việt nên vẫn có gì đó cảm thấy chưa đủ “đã”.
  • Chất lượng giấy, in ấn: 5/5. Không có gì để phàn nàn.
  • Nội dung: 5/5 (nếu đọc hết review dưới đây, bạn sẽ hiểu tại sao mình tâm đắc với cuốn này đến vậy).

Lưu ý: cuốn sách này không phù hợp để đọc chơi, giải trí giữa giờ vì để hoàn toàn ngấm được nó, bạn sẽ phải tập trung cao độ, đọc đi đọc lại 1 câu vài lần và lăm lăm cây bút đánh dấu trên tay…

Tại sao lại là cuốn sách này?

Tôi đã luôn nghĩ mình hoàn toàn ổn và không bao giờ cần đến những cuốn sách self-help (chỉ những người yếu đuối và luôn bấp bênh mới cần đọc nó!). Và giờ thì tôi đang ngồi viết review cho ‘Món quà của sự không hoàn hảo’ – một cuốn sách có thể tạm xếp vào mục Kỹ năng sống.

Tôi biết đến cuốn sách này vì tôi đã có cảm tình và ấn tượng sâu sắc với tác giả Brene Brown – nhà tâm lý học nghiên cứu về nổi hổ thẹn – sau khi xem bài nói xuất sắc của bà trên TED. Nếu không chắc chắn liệu mình có hợp với cuốn sách này không, tôi khuyên bạn nên nghe thử bài nói về ‘Sức mạnh về sự tổn thương‘ của tác giả trước.

Sau đó thì bạn biết đấy, tôi đặt mua cuốn này và người em của nó: “Sự liều lĩnh vĩ đại” (Daring greatly). Và tôi đã đọc hết cuốn sách self-help này trong 2 ngày, thật không thể tin được!

Cách tiếp cận

Là một bậc thầy vè storytelling và cũng là một nhà tâm lý học, tác giả khéo léo lồng ghép những câu chuyện của chính bà (phải can đảm lắm mới có thể chia sẻ như vậy, nỗi hổ thẹn vẫn luôn là ám ảnh của bất cứ ai) và của những người được phỏng vấn – những tình huống mà bất cứ ai cũng có thể gặp phải và cảm thấy đó chính là mình.

Khi đã khơi gợi được sự đồng cảm và khiến chúng ta mở lòng, bà tiến sâu hơn vào những góc khuất trong mỗi con người, bắt chúng ta nhận ra những điều sâu thẳm vẫn luôn tồn tại mà vô tình hay cố ý bị che giấu.

Và cuối cùng – đưa ra giải pháp. Nhưng tác giả cũng cảnh báo rằng để có thể đạt được những điều chúng ta thật sự mong muốn cần một quá trình rèn luyện và quyết tâm cao độ. Vì sự thay đổi nhận thức và lối sống không bao giờ dễ dàng, nó thậm chí đau đớn, bất an và khó chịu. Nhưng chúng ta nhất định sẽ vượt qua được!

Nội dung chính

Tác giả đưa ra 10 nguyên tắc để sống toàn tâm và biến sự không hoàn hảo ở mỗi cá nhân thành sức mạnh để sống hạnh phúc.

Chính là thế. Chỉ vậy thôi.

Nghe thật vô vị và sáo rỗng phải không?

Vậy thì khi đọc cuốn này, bạn sẽ cảm thấy như bị nện búa vào đầu và tát cho tỉnh ngộ.

Vì những gì bạn luôn cho nhắc nhở bản thân, là tôn chỉ của bạn lại cản trở bạn sống thật, sống hạnh phúc và lúc nào đó sẽ quật ngã chính bạn.

Rồi bạn sẽ ước gì mình đọc được cuốn này sớm hơn.

Về cá nhân, sau khi đọc cuốn này, tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, và nhìn người khác với tấm lòng rộng mở và vị tha hơn ít nhiều. Tôi thích bản thân mình bây giờ, nhưng vẫn còn cả một quá trình rèn luyện ở phía trước. Phần review dưới đây sẽ nhắc nhở tôi những lúc mất niềm tin hay yếu lòng.

Nếu bạn là người cầu toàn, luôn làm việc đến kiệt sức, luôn lo âu, nghi ngờ giá trị của bản thân mình,…. thì hãy mua nó ngay, thật lòng đấy.

Thực sự là một cuốn sách RẤT RẤT nên đọc!

*** Phần dưới đây có tiết lộ nội dung, bạn nên cân nhắc trước khi đọc.


Đây không chỉ là review về cuốn sách mà còn ghi lại những cảm nhận và suy nghĩ cá nhân của tôi về một vài chi tiết trong sách, những điều đã khiến tim tôi ngừng lại trong giây lát và tay bắt đầu run lên. 

Quyển sách này có ích với tôi vì tôi thấy mình trong đó. Nó khiến tôi nhận ra mình đã ấu trĩ và luôn gồng mình một cách vô ích như thế nào. Lẽ ra tôi nên đọc nó sớm hơn…

Cảm giác được yêu thương và chấp nhận là nhu cầu cơ bản, cốt lõi của mỗi con người. Và để cảm nhận điều đó một cách trọn vẹn, chúng ta phải học cách sống toàn tâm (whole-hearted). 

Nhưng trong cuộc sống hỗn tạp và lẫn lộn về giá trị này, có quá nhiều thứ ngăn trở ta sống thật với con người mình và can đảm chia sẻ với người khác. Theo nghiên cứu của tiến sĩ Bene Brown, cảm giác “hổ thẹn” là nhân tố chính tạo nên rào cản này.

Hổ thẹn là cảm giác đau đớn cùng cực hoặc trải qua niềm tin rằng chúng ta đầy khiếm khuyết nên không xứng đáng được yêu thương và đón nhận.

Sau khi phân tích hàng ngàn mẩu truyện của những người đã và đang sống một cuộc sống hạnh phúc, toàn tâm, tiến sĩ đã tìm ra những điểm chung và xu hướng giữa họ. Từ đó bà phát triển thành 10 nguyên tắc và cách để mỗi người rèn luyện nhận thức ấy ngấm vào máu, trở thành lối sống của chúng ta.

Nếu chỉ đọc qua tiêu đề, tôi đảm bảo bạn sẽ thấy những điều này thật sáo rỗng và vớ vẩn (tôi cũng đã nghĩ như vậy đấy!). Một phần vì dịch sang tiếng Việt chưa được trọn nghĩa, một phần vì đọc những mẩu chuyện và phân tích của bà Brown mới thực sự khiến tôi ‘nổi da gà’ và ‘giác ngộ’.

#1: Sống đúng con người thật của mình, bỏ ngoài tai những gì người khác nghĩ.

Sống đúng với bản chất của mình và cố gắng để hòa nhập và làm vừa lòng người khác, cuối cùng cái nào sẽ khiến bạn hạnh phúc hơn?

(Tôi nhấn mạnh từ ‘hòa nhập’ vì nó là xuyên suốt nghiên cứu của tiến sĩ Brown, nỗ lực để có thể hòa nhập – chứ không phải được chấp nhận – là điều gây ra rất nhiều mệt mỏi và đau khổ cho chúng ta).

“Nếu bạn đánh đổi con người thật của mình để được yên ổn, bạn có thể phải gánh chịu những hậu quả sau: căng thẳng, trầm cảm, rối loạn ăn uống, nghiện ngập, giận dữ, trách móc người khác, oán giận và đau đớn không thể giải tỏa”.

Và điểm mấu chốt chính là đây:

Nếu tôi phấn đấu sống thật và người khác không ưa tôi, tôi vẫn ổn. Nếu tôi tìm cách làm cho người khác thích tôi và không đạt được mục tiêu, tôi sẽ gặp rắc rối ngay.”

Nghĩ lại về việc thi vào CLB ở trường ĐH, tôi vẫn thấy rùng mình. Với tâm lý phải-tham-gia-CLB cho bằng bạn bằng bè, tôi đã không thể hiện đúng con người thật mình ở các vòng thi. Hàng trăm con người, sẵn sàng máu trâu hùng hục, tranh đấu cho vài chục vị trí trong CLB, ai cũng cố gắng tỏ ra năng nổ, hoạt bát, nổi bật hết sức có thể (hừm, tôi cũng vậy!) vì suy nghĩ rằng những anh chị ban giám khảo đang tìm kiếm điều đó.

Nghĩa là công thức hoàn hảo để thi tuyển trúng CLB (trong suy nghĩ của tôi) là: Thiên thiện + hài hước + năng động + tài lẻ (nếu không thì dễ thương một chút) + có đầu óc một chút.

Khi đã xác định được đáp án rồi thì chỉ cần tạo dựng vỏ bọc nữa thôi.

Và điều đó là hoàn toàn sai lầm.

Đúng là tôi đã đỗ CLB, nhưng thể không trụ được quá 1 kỳ học. Vì tôi quá mệt mỏi với việc tỏ ra là một người như thế kia, và mọi người cũng không mấy hào hứng vì tôi không giống như những gì họ kỳ vọng.

Cố gắng hòa nhập với một nhân cách ảo là điều khủng khiếp, thực sự khủng khiếp.

Và đó là lần cuối cùng tôi làm như vậy, chắc chắn đấy.

I don't care

Cre: lingvistov

#2: Yêu chính mình và dẹp bỏ chủ nghĩa hoàn hảo.

Rất nhiều người tự hào khi giới thiệu mình là người cầu toàn, là người theo chủ nghĩa hoàn hảo.

Có phải thực ra đó là vì họ không đủ dũng cảm để chấp nhận những khiếm khuyết của bạn thân, luôn cho rằng mình ‘không đủ tốt’ và lo sợ sự phán xét của người khác? Chúng ta luôn muốn hoàn hảo trong mắt người khác.

Chủ nghĩa hoàn hảo không đồng nghĩa với việc phát triển bản thân. Bản chất của nó là: bạn muốn làm hài lòng người khác.

Nỗ lực phấn đấu một cách đúng đắn tập trung vào bản thân – Tôi cần phải cải thiện ra sao?

Chủ nghĩa hoàn hảo hướng sự tập trung vào người khác – Họ nghĩ sao về điều đó?

Chỉ chăm chăm để ý đến việc người khác nghĩ gì về mình là điều mệt mỏi và vô nghĩa nhất trên đời. Nó dẫn đến sự căng thẳng, trầm cảm, nghiện ngập và tê liệt trước cuộc sống.

Và trên đời này không có ai là hoàn hảo cả.

Mọi thứ đều có vết nứt, nhờ thế ánh sáng mới có thể xuyên qua.

Bài hát ‘Anthem’

#3: Nuôi dưỡng ý chí kiên cường. Dẹp bỏ cảm giác ‘tê liệt’ và bất lực.

Ai cũng mong mình là người mạnh mẽ và kiên cường. Và dưới đây là 3 đặc điểm cần thiết để trở nên kiên cường:

(1) Nuôi hy vọng:

  • Có khả năng đặt ra những mục tiêu thực tế (ví dụ tôi muốn đạt 1000 traffic/tháng vào blog trong vòng 3 tháng tới).
  • Có khả năng tìm ra cách đạt được những mục tiêu đó, bao gồm việc linh động tìm ra nhiều hướng đi khác nhau.
  • Tin vào bản thân: Tôi có thể làm được!

(2) Rèn luyện khả năng phân tích:

Cấu tạo sinh học khiến ta tin những gì mình nhìn thấy.

Điều này thực sự nguy hiểm nếu chúng ta không biết chắt lọc thông tin và dành quá nhiều thời gian lướt Facebook.

Quá nhiều quảng cáo, quá nhiều sự khoe khoang (thực tế là rất nhiều người chỉ post những gì muốn được người khác thấy thôi), làm giàu không khó, vân vân và vân vân. Những ảo ảnh ấy khiến bạn chĩa ống kính vào bản thân, zoom lại những khiếm khuyết và khuếch đại nó ra.

(Nói về quảng cáo, đột nhiên tôi thấy chột dạ về công việc của mình. Nếu chỉ để đạt được lợi ích của mình mà không màng thông điệp có thể ảnh hưởng thế nào đến người khác thì đó là làm việc không có tâm chút nào!)

Nếu không chăm chăm nhìn vào khuyết điểm của bản thân, bạn sẽ thấy một bức tranh hoàn toàn khác. Đừng khiến tâm hồn ta thui chột.

Tóm lại là nên rèn luyện khả năng phân tích và kiểm tra tính xác thực. (Bớt lướt Facebook và tránh các báo lá cải nữa!).

(3) Tránh làm tê liệt cảm xúc

Tại sao khi thất tình, bị sa thải, bị phê phán trước đông người,… chúng ta hay tìm đến rượu bia, ăn uống vô độ, cờ bạc, mua sắm quá trớn…? Đó là phản ứng đầu tiên trước cảm giác tổn thương: làm tê liệt, giảm tác động của cơn đau bằng bất cứ biện pháp nào nhanh nhất.

Dần dà, chúng ta sẽ bị nghiện việc làm tê liệt cảm xúc tiêu cực. Cùng lúc, những cảm xúc tích cực cũng bị tê cứng – chúng ta không thể lựa chọn loại bỏ hay giữ lại cảm xúc nào. Thật tệ phải không?

Việc nhận ra điều này có thể thay đổi hoàn toàn cuộc sống.

Tôi biết mình sẽ yếu đuối mong manh khi mở lòng với cuộc sống. Nhưng điều đó xứng đáng. “Cảm giác vui sướng cũng sắc bén và gai góc như bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào”.

“Để yêu một ai đó nồng nàn, để tin tưởng một điều gì đó hết lòng hết sức, để đón chào một cảm xúc lướt qua đúng lúc, để thật sự sống một cuộc đời không đảm bảo chỉ toàn màu hồng – bạn cần chấp nhận những rủi ro gắn liền với tổn thương và đau đớn”.

Và khi đó, chúng ta đã thật sự can đảm. Một sự liều lĩnh vĩ đại.

A dog is the only thing on earth that loves you more than he loves himself.

Bạn có thấy đây là loài động vật can đảm nhất trên đời? Yêu ‘con người’ vô điều kiện, dù cho đã từng bị tổn thương? Nguồn: Buzzfeed.

#4: Lòng biết ơn và hạnh phúc. Dẹp bỏ tư duy thiếu thốn và nỗi sợ bóng tối.

Niềm vui và hạnh phúc dễ bị hiểu lẫn lộn. Về cơ bản, niềm vui gắn liền với hoàn cảnh, còn hạnh phúc gắn liền với đời sống tâm linh (đức tin) và lòng biết ơn. Chúng ta đều muốn tận hưởng nhiều niềm vui và sống trong bầu không khí hạnh phúc và biết ơn. Nhưng tư duy thiếu thốn và nỗi sợ bóng tối lại luôn cản trở điều đó.

Bạn có bao giờ tự nhủ rằng “mình sẽ không cho phép bản thân cảm nhận niềm hạnh phúc này bởi mình biết nó chẳng kéo dài được lâu.”?

Ta sợ mất đi những gì mình yêu quý nhất, và căm ghét thực tế rằng chẳng có gì đảm bảo được mọi thứ? Ta hy vọng rằng nếu không trân trọng hoặc cảm nhận niềm hạnh phúc thì khi nó ra đi mọi thứ sẽ bớt đau khổ hơn? Ta tưởng mình có thể đánh bại sự yếu đuối bằng cách mường tượng ra cảnh mất mát, để đến khi chuyện xảy ra thật thì ta sẽ ít phải chịu đựng hơn? – Đây chính xác là hình ảnh của bản thân tôi.

Là sự thiếu thốn cảm giác yên tâm và đảm bảo.

Thực tế thì tự thôi miên bản thân bằng những điều đó lại khiến ta mất đi vũ khí chống cự có thể giúp ta vượt qua những lúc khó khăn: sự biết ơn và cho phép mình cảm nhận được hạnh phúc.

Nỗi sợ vô hình ấy mới là thứ che phủ niềm hạnh phúc của chúng ta.

#5: Tin vào trực giác và đức tin. Không phải lúc nào cũng cần sự chắc chắn.

Trực giác có sức mạnh ghê gớm, nhưng đôi khi thay vì tin vào bản năng mạnh mẽ bên trong mình, ta lại đi tìm sự đảm bảo (và gánh tội cùng) từ người khác. Lúc trực giác không mách bảo bạn một hướng đi cụ thể, hay bạn thấy không tự tin, đó là trực giác muốn bạn tìm hiểu thêm thông tin vì chưa phải lúc để đưa ra một quyết định sáng suốt.

Đức tin lại là yếu tố cần thiết để ta sống và yêu thương bằng cả trái tim trong một thế giới mà phần đông đều muốn mọi thứ phải chắc chắn trước khi họ mạo hiểm bản thân để cho mình trở nên dễ tổn thương.

Phần này khá khó hiểu, nên tôi chỉ tóm tắt những điều trọng tâm nhất. Cách dẫn dắt của tác giả trong cuốn sách sẽ giúp bạn dễ nắm bắt hơn.

#6: Trau dồi tính sáng tạo. Quên đi chuyện ganh đua thiệt hơn.

Thói so sánh và ganh đua giữa người này với người kia đã tạo nên những phiên bản na ná nhau. Cộng với mong muốn được hòa nhập, xã hội đã tạo ra một nghịch lý hài hước: “hòa nhập nhưng phải nổi bật”, “phải giống tất cả người khác, nhưng là phiên bản tốt hơn”…

Thật nực cười.

Quá dồn tâm trí vào việc cạnh tranh, bắt chước, ta quên dành thời gian cho những việc quan trọng khác như sáng tạo.

Không có tuýp người sáng tạo hay không sáng tạo. Chỉ có người sử dụng trí sáng tạo của họ và người không sử dụng.

Nuôi dưỡng sáng tạo không nên được xem là một thứ xa xỉ hoặc chuyện để làm những lúc rảnh rỗi. Hãy thử sáng tạo đi, cuộc đời bạn sẽ biến đổi một cách tích cực.

Thật may mắn là trong khi phạm phải gần hết những điều cản trở sống hạnh phúc, tôi vẫn giữ lại được niềm vui sáng tạo. Đôi khi thành quả là một mớ bòng bong giấy lộn và nilon (mà với mẹ tôi, những giây phút sáng tạo xuất thần của tôi đồng nghĩa với bày bừa và dọn dẹp…).

#7: Học cách vui chơi và nghỉ ngơi. Kiệt sức vì công việc không thể hiện địa vị xã hội. Hiệu quả công việc không phải là thước đo giá trị con người.

Từ bao giờ việc ngồi thành thơi uống trà, nghe nhạc Jazz và trầm tĩnh, không làm việc gì cụ thể, không có mục đích gì cụ thể, chỉ là để cảm thấy dễ chịu và bình yên lại trở thành việc xa xỉ, mất thời gian, vô bổ vậy?

Trong sâu thẳm, chúng ta đều có nhu cầu được vui chơi, được thư giãn. Nhưng trong thời buổi này, nó thật hiếm hoi vì công việc không phép chúng ta nghỉ ngơi.

Làm việc cật lực rồi nghỉ ngơi một thể?

Kiếm thật nhiều tiền để mua nhà, mua xe, rồi bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc?

Thực ra đó là danh sách phải-đạt-được để thấy hạnh phúc của bạn. Bạn đang nỗ lực để thực hiện ước mơ trong tương lai. Tại sao nỗ lực để sống với những ước mơ ấy trong hiện tại?

Để sống trọn vẹn trong hiện tại thật không dễ dàng gì. Bạn sẽ thấy bồn chồn, lo lắng không biết quyết định ấy có đúng hay không. Bạn sẽ tiếp tục so sánh ngôi nhà của mình với nhà hàng xóm….

Hãy bớt nghĩ và sống trong hiện tại nhiều hơn. Nếu trong tương lai bạn cũng có thể làm vậy, bạn sẽ sống cả cuộc đời hạnh phúc, thay vì một thời điểm “bất định” ở tương lai như thế.

Mèo thư giãn sưởi nắng

Chúng ta phải học tập loài mèo nhiều lắm… Nguồn: Pinterest

1 lời khuyên… hết sức thực tế từ tác giả: nếu muốn tìm hiểu vui chơi là gì, đừng dại dột Google “adult play” làm gì!

#8: Điềm tĩnh và tĩnh tại. Dẹp bỏ lối sống đầy lo âu.

Điềm tĩnh là nhìn nhận tình huống sáng suốt trong lúc làm chủ những phản ứng liên quan đến cảm xúc.

“Lo lắng cực kỳ dễ lây lan, và sự điềm tĩnh cũng vậy.”

Thú thưc, điềm tĩnh là điều tôi luôn thiếu. Với tâm trạng lo lắng, hoảng loạn, mọi thứ cần phải được giải quyết, luôn và ngay, tôi rất dễ phạm sai lầm và gây tôn thương đến người khác.

Nhận thức được điều đó là một chuyện, nhưng không dễ kiềm chế nó tí nào. Đọc phần này tôi được an ủi đôi chút vì chính tác giả cũng trải qua những phản ứng y hệt như tôi, và muốn cải thiện được nó cần rèn luyện từng chút một: có thể đi ra ngoài, hít thở sâu khiến bản thân chậm lại và cảm nhận cảm giác bình tâm đang lan tỏa.

Một kinh nghiệm xương máu của tôi trong việc khắc phục là ngừng ngay những suy nghĩ vô lý. Lúc căng thẳng não tôi như chạy marathon vậy (có khi vô địch chứ chẳng chơi), hàng loạt suy nghĩ vô căn cứ và hậu quả có thể xảy ra xẹt qua não, hơi thở gấp và người run lên. Thế là đi tong. Tôi bùng nổ!

Khi tôi nhận thức được việc mình phải ngừng suy nghĩ, tôi dành toàn bộ thời gian để nghĩ về việc làm thế nào để ngừng suy nghĩ (trời ơi, tác giả như đã hack não tôi vậy…). Lại một vòng luẩn quẩn.

Hóa ra tôi đã nhầm. Tĩnh tại không phải là việc ngừng suy nghĩ hay tập trung suy nghĩ vào hư vô, nó là quá trình dọn dẹp tâm hồn. Hãy thử nhiều cách để mở ra một không gian không còn những cảm giác ồn ào huyên náo: yoga, tập thiền (cái này hoàn toàn không có tác dụng với tôi), chơi thể thao (chính là đây!), đi bộ,… Không phải bạn trốn tránh, mà để thời gian làm bạn bình tâm lại và đối diện với nỗi lo lắng của bạn một cách tỉnh táo nhất.

#9: Làm những gì ý nghĩa với bản thân. Hãy thôi nghi ngờ bản thân và những gì bạn nghĩ mình phải làm.

Tôi đặc biệt thích phần này.

Để tôi giải thích một chút. Tôi là người không có cái gọi là “one true calling” – nghĩa là nhiều người thực sự biết họ muốn gì và có thể làm gì, rất rõ ràng: nấu nướng, làm việc với những con số, vận động viên, nhà kinh tế học..v.v..

Tôi cảm thấy tôi không nổi trội ở mặt nào hết, và tôi thích quá nhiều thứ. Và về công việc, tôi luôn đau đáu tìm kiếm một công việc vừa là đam mê, vừa là cần câu cơm. Nhưng vì là người mơ hồ như thế kia, điều đó khó vô cùng.

Tôi phải làm gì? Nên tìm kiếm một việc làm có ý nghĩa hay một công việc khiến tôi dư dả?

Và tôi đã rất ngạc nhiên khi biết rằng có rất nhiều người có những sự nghiệp song song: nhà nghiên cứu/người kể chuyện, họa sĩ/chuyên viên môi giới nhà đất, nhà trị liệu/thợ làm đàn vĩ cầm… Sự nghiệp song song ấy có thể hợp nhất và thể hiện trọn vẹn được sự đa dạng trong đam mê, tài năng, sở thích mà một công việc đơn thuần không thể nào đáp ứng.

Chẳng việc gì phải quan tâm đến việc thế giới bảo bạn phải làm gì hay gọi công việc của bạn là gì. Miễn là bạn thật sự sống và tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống của mình.

#10: Tại sao phải ý tứ và kiềm chế mọi lúc mọi nơi?
Dance like no one is watching!

Dance like no one is watching! Nguồn: Pinterest

Tôi luôn rất ngưỡng mộ những người dám thể hiện bản thân, dù đôi lúc khá buồn cười và thậm chí tôi còn thấy xấu hổ thay, ở nơi công cộng.

Tôi sợ trở thành trò cười, sợ người khác đánh giá, phê phán tôi ở điểm này điểm kia. Về cơ bản, tôi đã luôn muốn giữ hình ảnh tốt đẹp trong mắt mọi người.

Và thế là tôi phản bội chính bản thân mình.

Tôi không cho bản thân được tự do bày tỏ còn người nồng nhiệt, ngớ ngẩn, thành tâm và sâu sắc của mình. Bởi tôi còn bận giữ ý tứ và kiềm chế.

Khi ta không cho phép bản thân được tự do, ta sẽ khó lòng chấp nhận sự tự do nơi người khác.

Vì thế việc chế nhạo, hạ thấp những người dám thể hiện bản thân thực tế xuất phát từ sự tự ti, lòng ghen tị mà thôi.

Xem video lấy cảm hứng tí nha:


Kết lại, món quà của sự không hoàn hảo chính là lòng dũng cảm, trắc ẩn và sự kết nối. Vì chúng ta không hoàn hảo nên chúng ta dễ đồng cảm hơn và có cái nhìn dịu dàng và cảm thông hơn với mọi người. Điều đó tạo nên sự kết nối và đem lại hạnh phúc.

Nói thì dễ, làm mới khó. Chính tác giả cũng thừa nhận như vậy. Nhưng ít ra chúng ta đã thành công ơ bước thứ nhất: nhận thức. Việc tiếp theo cần làm là quyết tâm và rèn luyện. Khó thật, nhưng hoàn toàn xứng đáng.

Sau khi viết bài blog này, tôi đã nhẹ lòng hơn rất nhiều. Thấu hiểu hơn, cảm nhận được nhiều điều hơn nhưng cũng áy náy vì đã làm tổn thương người khác bởi những nỗi sợ vô hình của mình.

Những lúc mất bình tĩnh hay yếu lòng tôi sẽ đọc lại bài này để nhắc nhở bản thân mình, rèn luyện là cả một quá trình nếu tôi muốn thực sự sống hạnh phúc và toàn tâm.

Ann

Mê (mông) corgi thì có gì sai? Ngoài (mông) corgi thì mình khá nghiện Earl Grey, những họa tiết màu mè và chơi trò cảm giác mạnh :P

Other posts by

2 Responses

  • Phoebe on August 5, 2016, 19:54:47

    Những người nên đọc cuốn sách này sẽ là những người luôn có cảm giác bất an ấy nhỉ. Luôn nhìn vào điểm yếu của bản thân và mang nó ra so sánh với điểm mạnh của người khác. Đọc đến đoạn về công việc và đam mê chị cũng “Ồ” lên một tiếng, nhận ra mình vẫn có thể lựa chọn được cả hai mà không nhất thiết phải là trong một công việc ấy.
    Bài này siêu “chất” này. Gắng lên nha <3

    Reply to Phoebe
    • Ann on August 6, 2016, 09:40:35

      Chị đọc đến hết bài này là quá sức động viên rùi ❤️ Hiếm khi có cuốn sách mà em highlight gần hết như cuốn này đó 😋

      Reply to Ann

Menu

email marketing